Đường về quê tránh dịch đầy tang thương và nước mắt của 5 người trong gia đình
“Ước gì con tôi sống lại để được cùng ngồi xe buýt về bên quê nhà. hiện giờ nó phải trong bảng quan tài lạnh giá ra sao này. Giá như…” câu nói ngắt quãng, người nam nhi khóc nghẹn.
Người nam nhi gầy gò, khắc khổ, cơ thể đầy thương tích được che lấp bởi chiếc áo khoác mất màu còn lấm lem vết máu. Anh chậm rãi bước lên con xe buýt đang chờ sẵn, trong máy là chiếc quan tài đựng thi hài người nam nhi 15 tuổi vừa tử.vong sau vụ tai nạn nghề nghiệp không đáng có không đáng có nghề nghiệp không đáng có không đáng có không đáng có . Lớp khẩu trang chống bụi trên khuôn mặt người nam nhi này sẽ không giấu lấp được đôi mắt sưng phù, bầm đen, nhằng nhịt những vết khâu vá và cả những giọt nước mắt chát mặn, đớn đau. Người nam nhi ấy là Trương Xuân Sơn (46 tuổi, quê xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An). Vì thực trạng gian truân, không công ăn việc làm, họ dắt díu nhau vào TP Hồ Chí Minh mưu sinh. Có chút vốn nhỏ, anh Sơn vay mư...