2 tháng nay, sáng nào chồng cũng ăn mặc chỉn chu và ngửa tay xin vợ 50 nghìn
trong lúc bạn hữu người nào cũng đang có sức nóng dần lên nhà riêng và việc dán dán dán ổn định thì vợ chồng tôi vẫn đang tìm kiếm phải thuê phòng trọ.
Tính chồng tôi rất lười biếng không chịu ngơi nghỉ nhà cũng chẳng muốn đi kiếm tiền nhưng lại thích ăn mặc quần áo gọn gàng trước khi tiến hành dán ra đường, dù trong người không dám đồng nào thì quần áo vẫn phải đẹp, đầu tóc luôn bóng mượt. Còn tôi thì một ngày dài việc dán dán dán ở cơ quan, về đến nhà bận rộn việc hộ gia đình Lúc nào cũng tất bật, đầu tắt mặt tối, không có ý nghĩa thời hạn chăm sóc bản thân.
Nếu được chọn lại chồng, tôi sẽ không còn mọi khi lấy người con trai đẹp trai nhác làm những gì anh. Anh cứ đi làm được 1 năm lại nghỉ khắp nhà tĩnh dưỡng hai năm Tiền lương của tôi chỉ đủ tiêu dùng sinh hoạt trong gia đình đình, nhiều lúc bí quẩn bảo chồng đi làm phụ với vợ nhưng anh cáu gắt.
Sau khi sinh đứa thứ 2, tôi tiền tài tìm được việc dán dán dán tốt ở quê nên đã về nhà ba mẹ đẻ sống. Ở trên thành phố, chồng tôi có thể bị tìm được việc làm những gìng anh không chịu mà cũng theo chân mẹ con tôi về quê.

Cứ đi lăng băng trên đường thì khắc phục được gì, chỉ tốn tiền xăng. (Ảnh minh họa)
Tôi bảo với chồng rằng, ba mẹ làm vườn rất bận nên anh khắp nhà chăm sóc con cho vợ yên tâm đi làm. mặc dù vậy anh nói con trai mà ru rú khắp nhà với con số thì xấu mặt. Anh bảo sẽ theo tìm việc cho tôi bớt cằn nhằn Anh không thích làm trong công tác ty, chỉ thích được kinh doanh thương mại hóa cho tự nhiên tự do.
Vậy là suốt 2 tháng nay nay, sáng nào vợ chuẩn bị đi làm, chồng cũng vội vã ăn mặc quần áo đẹp rời khỏi nhà. trước khi tiến hành dán đi không quên xin vợ 50 nghìn dắt vào túi để ăn trưa hay uống gì đó. Tôi không mảy may nghi hoặc cho đến hôm qua, cô đồng bọn gọi điện liên lạc nói: "Chồng bà sao suốt ngày lượn lờ ngoài đường vậy, anh ấy không tìm việc gì mà làm. Tôi thấy thương bà quá thôi".
Đến lúc này tôi mới cạn lời, hóa ra chồng tôi chẳng đi kiếm việc, anh chỉ lấy cớ để ra riêng khỏi nhà hòng trốn tránh việc chăm con, mặt khác đỡ ngại với ba mẹ vợ thôi
Không ngờ chồng trợn trừng mắt mũi nói rằng quá ngột ngạt với cảnh ở rể nên mới ra lối đi dạo một ngày dài, chứ chẳng tìm việc gì hết. Chồng bảo ở quê tôi không có ý nghĩa việc dán dán dán gì hợp với anh cả.
Tôi thật sự bất lực, không biết phải nói thế nào? để chồng chịu đi làm, gánh vác kinh tế gia đình cùng với vợ nữa?
Nhận xét
Đăng nhận xét