Đôi chân phồng rộp trên hành trình đi bộ hồi hương của những lao động nghèo, cả gia đình 4 người chỉ có 7.000 đồng giắt lưng
Sau nhiều tháng thất nghiệp, tài sản đã cạn đáy… nhiều gia đình đã quyết định lội bộ vượt muôn chủng loài cây số để về quê. Dù xót con khi phải cuốc bộ theo ba mẹ nhưng tình cảnh gian truân, mất ngon cách nào khác nên họ đành “đi đến đâu được biết đó”.

Thất nghiệp, hết tiền, hàng nghìn người dân thủ đô ở tỉnh khác phải rời TP.HCM, bình dương về bên cạnh quê bằng cách… quốc bộ Dẫu trên quá trình hồi hương vất vả… với quãng đường cuốc bộ dài muôn chủng loài cây số nhưng với có nhu cầu được về bên cạnh sum họp với gia đình họ vẫn cắn răng băng qua trong tâm thế “đi được đến đâu hay đến đó”.
Hai vợ chồng với hành trang có duy nhất một bộ quần áo với tấm võng… mỗi lúc mệt rũ rời lại nghĩ đến người con làm động lực
Vì thực trạng gian truân, tài chính khánh kiệt nên vợ chồng chị Trần Nhã Loan (quê Trà Vinh) chỉ xách theo bộ đồ áo, giắt túi vài chục nghìn túc tắc đi dạo từ TP.HCM về quê Trà Vinh.
“cả gia đình đình có được cái xe máy dùng số mà đem đi cầm rồi. giấy tờ thủ tục xe mang đi cầm từ hồi đầu năm ấy, rồi giờ đi chuộc lại thì người ta muốn nói giá chặt chém quá, không dám tiền để lấy lại. Rồi hôm trước em đi ra ngoài đường mua thức ăn đợt TP đang triển khai chỉ thị 16 nên bị công an giữ xe”.



Sau quý 3 thất nghiệp vợ chồng chị Loan quyết định lội bộ về quê quán Trà Vinh để sum họp với số gái
Bây giờ giãn cách rồi nên hai vợ chồng đi dạo về quê vì chủ nhân của ngôi nhà đuổi, không dám tiền trả, không thuê tiếp được. Tụi em bấm bụng đành đi dạo về chứ không cần biết làm ra sao? Chủ trọ đuổi lần này là lần thứ hai rồi, bà ấy vô khoá cửa nên hai vợ chồng đành phải dọn ra. xin gửi đến nán lại 1 tuần sau lễ nhưng vì không dám đủ tiền đóng nên vẫn bị đuổi đi”, chị Loan cho biết thêm thông tin đường cùng mất ngon nơi nào để ở nữa nên hai vợ chồng mới tính đến chuyện về quê.

Quãng đường dài cả trăm cây số cứ mệt đâu nghỉ đó, nhưng hai vợ chồng vẫn rất lạc quan



Những lúc ngồi nghỉ mệt, vợ chồng chị Loan lại tranh thủ gọi về cho doanh nghiệp nữ chơi game 6 tuổi đang triển khai tách biệt y tế khi vừa về bên cạnh quê từ 2 hôm trước
Sau khi bị đuổi khỏi nhà trọ, 2 vợ chồng lay lắt ngủ ngoài gầm cầu đã hai đêm nên dù xa xôi và mệt rũ rời nhưng cũng quyết tâm điểm dạo về đến quê.
Chia sẻ về thực trạng gia đình, chị Loan cho biết thêm thông tin, hai vợ chồng chị đã có website một bé, nhưng đợt dịch vừa rồi chị đã gửi con về quê trước với những người chị gái và đang triển khai tách biệt.
“Trước giãn cách, tôi đi sinh hoạt ty may nhưng sau đó 1 dịch bùng phát nhà bán lẻ phát hết lương tháng cuối, khoảng hơn 4 triệu đồng cho hơn 10 ngày sinh hoạt rồi báo nghỉ đến giờ là thất nghiệp 3 tháng rưỡi rồi. Còn chồng tôi đi làm phụ hồ”.

Nhiều người tốt dọc đường ngoài trợ lực chút tiền thì còn phải tặng thêm đồ uống, bánh mì, sữa cho hai vợ chồng

Bên cạnh đó, chị Loan cho biết thêm thông tin suốt trong quãng nhiều tháng giãn cách cả nhà đình chị chỉ nhận tin báo thông báo 5 kí gạo, cuộc đời rất gian truân “Tôi không hề rẻ mạt nhận tin báo thông báo trợ lực nên có sự lên xã để hỏi nhưng họ bảo gọi đến đường dây nóng nóng nóng đi. Hai vợ chồng có gọi đến đường dây nóng nóng nóng nhưng đều báo máy bận. Đói quá lại gian truân nên đành gửi con nhờ chị hai đưa về quê từ 2 hôm trước Trong túi còn mấy chục ngàn nhưng đành lội bộ về quê đến đâu hay đến đó, chỉ muốn về đến quê”.
“Lúc đầu tôi đi cũng có chiều hướng nóng lên đem mền gối, nhưng đi được một quận thì hai vợ chồng đuối quá nên loại trừ chỉ xách theo bộ đồ áo với cái giá võng, đi đến đâu mệt thì giăng võng ngủ nghỉ ở đó. Chứ mình đi dạo cũng đâu có nơi nào để tắm, đâu còn gì đẹp hơn để ăn… người ta có nhu cầu cho gì thì ăn đó thôi. từ đó về quê hơn trăm cây lận, xách nặng 2 vợ chồng cũng đuối không dám đi nổi”.





Dẫu xa xôi nhưng nghĩ đến được sum họp với số gái hai vợ chồng chị Loan lại đạt thêm động lực để lội bộ về quê
Theo san sẻ của vợ chồng chị Loan chuyến về quê này anh chị sẽ ở lại quê luôn chứ không cần tính quay về bên sài thành “Tôi tính về quê chuyến này là ở trong nhà giữ con luôn. lên trên mâm này tiếng rằng kiếm nhiều tiền nhưng xoay sở vòng vòng rồi cũng tiêu hết. Những lúc dịch bệnh, gian truân như thế nào nào này sẽ không dám gì tiêu dùng Giờ nếu giãn cách thêm đợt tiếp nhữa là c.h.ết đói thật luôn”.
Hai vợ chồng chị Loan đi dạo muôn chủng loài km về quê nhưng vét hết túi chỉ với hơn 90 nghìn đồng. thương cảm cho thực trạng của hai vợ chồng, một người con trai đã gửi chút tiền để có thể tạo thể tạo thêm kinh phí khẩu phần như thế nào nào dọc đường.



Sau chuyến hồi hương đầy vất vả này, chị Loan cho biết thêm thông tin vợ chồng chị sẽ ở quê làm ăn, giữ con, còn gì đẹp hơn ăn nấy chứ không cần quay về bên TP nữa
Mỗi lúc mệt rũ rời, hai vợ chồng lại dừng chân ngồi nghỉ bên đường, tranh thủ gọi cho người con nhỏ 6 tuổi đang tách biệt ở quê để có thể tạo thể tạo thêm động lực. Vợ chồng chị Loan cũng sẽ bị đau nhức thấy vui khi dọc đường đi có rất đông người người giúp sức cho đồ ăn, đồ uống, bánh mì, sữa… trên suốt quá trình về Trà Vinh.
cả gia đình đình 4 người có duy nhất một 7.000 đồng trong túi để mang đi lại trong nhà dạo về quê
Cũng như nhiều thực trạng gian truân khác, cả gia đình 4 người gồm 2 vợ chồng và 2 con nhỏ đang dần trên đường dắt díu nhau đi từ Long An về Kiên Giang sau nhiều tháng thất nghiệp vì dịch bệnh. hoàn cảnh gian truân không dám phương tiện đi lại nhưng tài lộc có người tặng cho chiếc xe đạp điện để chở đồ đạc và vật dụng đỡ được một phần vất vả suốt trong quãng quá trình dài.

Vợ chồng chị Thanh cùng 2 người con nhỏ tranh thủ nghỉ chân dưới mái hiên của một căn hộ ven quốc lộ
Chia sẻ thêm với chúng tôi, chị Thạch Thị Thanh cho biết thêm thông tin, “Trên Long An thất nghiệp suốt từ thời điểm tháng 5 tới giờ nên đành đi dạo về nhà. Dù đường xa nhưng chẳng biết làm sao để cho phải để cả 2 tay người con đi dạo cùng, biết lúc nào hết nó mỏi chân thì nó kêu ba mẹ bế. tiền tài dọc đường cũng khá được quý khách giúp sức đồ ăn, đồ uống và sữa cho 2 đứa nhỏ.”.
cả gia đình đình không có gan gan gan ý nghĩa tài sản gì quý giá, ngoài chiếc túi có vài bộ đồ áo chằng phía sau chiếc xe đạp điện. Hai đứa nhỏ vì mệt rũ rời khi di chuyển và đi lại quãng đường xa nên nằm ngủ lăn lóc trên manh chiếu trải dưới mái hiên căn hộ bên đường.


Hai vợ chồng chị cũng được thất nghiệp quý 3 nay, dù được trợ lực gạo nhưng vẫn không dám tiền để trả tiền trọ và chi tiêu
Cũng như nhiều gia đình khác, gia đình chị Thanh cũng xác định lần này về quê quán hẳn không về thăm thành phố sài thành nữa.
“Từ nhỏ tới lớn chưa một lần giờ khổ sở như thế nào nào này. Trước kia về quê đều đi xe đò, nhưng lần này có duy nhất một đi dạo về. Chứ tại đây không dám tiền đóng tiền nhà, cả nhà đình về phải trốn chủ trọ vì thiếu tiền. gia đình ở quê cũng mong ngóng về bên cạnh”.


Hai con còn nhỏ nhưng cũng phải theo ba mẹ lội bộ vượt quãng đường xa về bên cạnh quê
Chồng chị Thanh cũng san sẻ, dù đi đường rất mỏi, chân nhiều vết chai và bọc nước nhưng mất ngon cách nào khác nên đành cắn răng đi về quê. “Lên đây 5 tháng mà chỉ làm được một tháng thôi còn sót lại thất nghiệp. Gạo thì được mạnh thường quân giúp sức nhưng vẫn không dám tiền trả tiền trọ rồi tiêu nhỏ nhặt nên buộc các phải về.
Trước kia hai vợ chồng làm phụ hồ, việc dán đều thì cũng dư được tí chút nhưng dịch như này thì thua. Hôm trước, tôi có gọi cho cai thầu rồi nhưng họ báo vẫn không khỏi có việc nên đi về.
Cả quãng đường dài, tôi thì mang gang tay lô với dắt xe đạp điện, còn sót lại 2 đứa nhỏ đi dạo, đứa nào mệt thì mẹ nó cõng. May có chiếc xe đạp điện nó cũng tiện hơn chút”.

Sau quãng đường dài mệt nhọc, các em tranh thủ nằm ngủ trên manh chiếu mỏng dưới mái hiên trước khi tiến hành dán cùng ba mẹ kế tiếp quá trình

Quãng đường về quê xa xôi, nhưng vợ chồng chị Thanh cũng không xây dựng được tính được sẽ phải đi bao lâu mới về được đến nhà, chỉ biết “đi được đến đâu tính đến đó, mệt ở đâu nghỉ ở đó”.
“Mình tính lên đây sẽ lập nghiệp tại đây nhưng chịu hết nổi đành phải về. Ở quê hai bên sườn nội ngoại đều nghèo nên cũng cố lên TP tìm kiếm khả năng phát triển, rồi nuôi hai đứa nhỏ nhưng dịch bệnh…”, vợ chồng chị Thanh san sẻ.
Sau nhiều tháng không để ý đi TP lập nghiệp, khi quyết định quay về bên cạnh trong túi của vợ chồng chị Thanh chỉ với lại 7.000 đồng. cả gia đình đình 4 member chỉ biết trông chờ vào sự giúp sức của những người tốt bụng dọc đường và các cô chú cùng đi dạo về quê.

Đôi chân phồng rộp vì phải đi dạo một con đường xa xôi để về quê
Mong rằng tất cả vùng đều bình an và mạnh khoẻ để về bên cạnh với gia đình và quê hương.
Theo điều khoản và bạn đọc
Nguồn: https://phapluat.suckhoedoisong.vn/doi-chan-phong-rop-tren-hanh-trinh-di-bo-hoi-huong-cua-nhung-lao-dong-ngheo-ca-gia-dinh-4-nguoi-chi-co-7000-dong-giat-lung-162210910085159356.htm
Nhận xét
Đăng nhận xét